Chap 1

Góc nhìn của Daniel

Thời gian đã trôi qua bao lâu rồi?Hàng ngàn,hàng

vạn,hàng triệu,...tôi cũng không biết nữa

Chúng tôi đã tìm kiếm linh hồn tái sunh của Ciel rất

lâu rồi

Có khi đến hơn mấy triệu tỷ năm rồi,thế mà những

người kia vẫn không bỏ cuộc

Tôi vẫn đang ngồi trên chiếc ghế của mình để phụ

giúp họ

Trong căn phòng này có 7 chiếc ghế tượng trưng cho

7 đại tội của con người

Chỉ duy nhất có 1 chiếc ghế đặc biệt hơn 6 chiếc ghế

còn lại,nó giống như 1 ngai bàng và đặt ở vị trí cao

hơn 6 chiếc ghế còn lại

Người ngồi ở chiếc ghế đó đã mở cửa phòng của

mình ra mà tiến đến chỗ chiếc ghế cao nhất

Đôi mắt của cậu ấy chứa đầy sự mệt mỏi và đau khổ

Ngồi lên chiếc ghế của chính mình,cậu ta tiếp tục

tìm kiếm người vợ mình yêu thương

Cậu ta chính là Rimuru,Rimuru Tempest,người nắm

giữ chiếc ghế của vua cũng như là đại tội Kiêu Ngạo

Tôi là người ngồi ở đại tội Lười Biếng,1 đại tội mà ai

ai cũng sẽ sở hữu

Đứa con trai của cậu ta,Ginko,là người mang trong

mình Phẫn Nộ,đứa bé đó đã luôn phẫn nộ chính bản

thân khi không cứu được người mẹ của mình

Con thú cưng của Rimuru,Teranos khi ở dạng người

đã ngồi ngay trên chiếc ghế chỉ luôn thuộc về riêng

nó,Tham Ăn

Luôn chỉ muốn ăn đối thủ,ăn lấy sức mạnh của kẻ

mình đối đầu,nó chỉ muốn ăn hết mọi thứ của kẻ

địch

Bạn trai của con gái cậu ta,Raly từ khi thấy Ciel mất,

cậu ta đã luôn mang trong mình sự Đố Kỵ

Tại sao 1 người như Raly lại là Đố Kỵ ư?Thằng nhóc

đó chỉ ghen tị khi Ginko có thể bình tĩnh dù trong

tình huống nào đi chăng nữa,nhưng nhóc đó vẫn

không ghét bỏ gì với đứa em rể cả,thật mâu thuẫn

Kế tiếp là Zarai,đâu,giờ cậu ta tên là Dairo rồi nhỉ,

cậu ta tượng trưng cho sự Tham Lam

Không phải tham lam về tiền bạc,mà là tham lam về

sức mạnh,từ hồi do lỗi của tôi mà Alaina đã chết,cậu

ta luôn muốn mình trở nên mạnh hơn,mạnh hơn và

mạnh hơn mà thôi

Và chiếc ghế cuối cùng,tôi không thể ngờ được là

con bé lại là người hợp nhất vào chiếc ghế đó,tôi còn

chả biết lí do đằng sau là gì nữa

Riko,là người ngồi ở ghế dành cho sự Dâm Dục

(Lí do sẽ có ở phần ngoại truyện quyển này)

"Đã tìm được chưa?" Ri

Rimuru đã phải chịu dày vò tinh thần rất lâu,tôi

không biết cậu ta đã mơ gì mỗi khi ngủ,cứ ngủ là khi

dậy người đầy mồ hôi

"Vẫn chưa tìm thấy" Daniel

Câu trả lời của tôi khiến Rimuru thở dài,đã lục lọi

hơn mấy tỉ hành tinh rồi mà vẫn không thể tìm thấy

được

Tôi cũng chỉ đành đứng dậy mà đi vào phòng nghỉ

ngơi 1 chút xíu

Từ sau lưng,tôi cảm nhận được Dairo đã xin phép

Rimuru rời đi,cậu ta cũng đồng ý để Dairo đi

Dairo đã đi theo tôi vào phòng,cậu ta dường như có

chuyện muốn nói

"Ngươi vô đây làm gì Dairo?" Daniel

"Xin thất lễ,thần đến đây để nói về chuyện của

Alaina-sama thưa Daniel-sama" Dairo

(Ai không nhớ thì bên ngoại truyện 1 quyển 1 nhé)

________

Góc nhìn của Rimuru

"Ciel!Đừng rời xa anh mà,CIEL!" Ri

Tôi bật người ra khỏi giường mà thoát khỏi giấc mơ

khốn nạn đó

Lau đi mồ hôi trên người mình đã là 1 việc hằng

ngày từ khi tôi chứng kiến cái chết của Ciel

Mơ đi mơ lại,lặp đi lặp lại khung cảnh Ciel đã bị giết

mà tôi lại không làm gì được

Tôi đi ra khỏi giường sau khi lau mồ hôi xong,mặc

lên bộ đồ đen tuyền mà bước ra khỏi phòng

Bước ra ngoài đấy,thứ ở ngay trước mắt tôi là việc

ai ai cũng cật lực tìm kiếm linh hồn của Ciel

Tôi tiến đến ngai vàng của mình,ngồi vào và vẫn tiếp

tục việc tìm kiếm linh hồn Ciel đang dang dở của

mình

"Đã tìm được chưa?" Ri

Với 1 hi vọng nhỏ nhoi,tôi hỏi mọi người trong căn

phòng

"Vẫn chưa tìm thấy" Daniel

Cái thứ ánh sáng nhỏ nhoi đấy đã bị dập tắt ngay lập

tức

Tôi bất giác mà thời dài 1 cái,không thể nào trách ai

được,chỉ là lỗi của tôi vì không nghe lời cảnh báo

thôi

Daniel đã rời khỏi chiếc ghế của mình và về phòng

Cùng lúc đó là Dairo đã ngồi dạy và tiến về chỗ tôi

ngồi

"Thưa Rimuru-sama,ngài có thể nào cho thần nói

chút chuyện với Daniel-sama được không ạ?" Dairo

Tôi cũng không để tâm mấy về việc Dairo muốn rời

đi 1 chút

Chính cậu ta là người tìm kiếm không ngừng nghỉ

nhất trong tất cả mọi người

"Được rồi,ngươi cứ đi đi" Ri

Cậu ta cung kính chào tôi trước khi bước vô phòng

của Daniel

Tôi mới để ý là Dairo đã vừa tìm kiếm vừa để Bonoki

ngồi lên đùi mình thì phải

1 điều khó tin,không biết cô ta như nào mà để người

như Dairo cho ngồi lên đùi thế nhỉ

Cô ta khi thấy Dairo đi thì cũng đã thay thế cậu ta để

tìm linh hồn Ciel

Tôi nhiều khi đã rất muốn từ bỏ,nhưng lại luôn bám

víu lấy thứ gọi là hi vọng

Bỗng nhiên bên trong phòng của Daniel có tiếng rầm

rất lớn

Tôi mặc kệ mà tiếp tục tìm kiếm linh hồn Ciel

Vài phút sau,Dairo và Daniel đã đi ra khỏi phòng,

vẻ mặt của Daniel trông có vẻ đang trầm tư suy nghĩ

gì đó

Dairo bị thương nhẹ,về đến chiếc ghế của mình,bế

Bonoki lên và để cô ta ngồi lại vào đùi mình

Mặt cô ta đỏ vì quá xấu hổ với việc ngồi lên đùi của

Daniel

"Tìm được rồi!" Ginko

Tôi nghe câu nói của Ginko liền bật thẳng người dậy

Chân đứng không vững,tất cả mọi người đã vui

mừng hơn hẳn

Tôi thì chả thể đứng vững được nữa,tôi đã tìm kiếm

rất lâu rồi,mỗi ngày trôi qua với tôi như địa ngục

vậy

"Là ở hành tinh F837" Ginko

Không ai chần chừ 1 giây nào,Teranos,Dairo và

Bonoki đã quay trở lại vào trong người tôi

Daniel,Riko,Ginko và tôi phóng thẳng đến chỗ hành

tinh F837,mọi người cũng đã lập kết giới xung

quanh mình để không bị lỡ phá huỷ vài thứ

Đến nơi,tôi liền bao bọc lõi và bên ngoài hành tinh

này bằng 1 kết giới

Đối với bọn tôi hiện giờ dù có kiềm chế sức mạnh

đến đâu đi nữa thì cũng đã có thể phá huỷ tất cả

The Tree bằng cách bước đi còn được

Tiến vào hành tinh mà linh hồn Ciel ở ngay trước

mặt,tôi háo hức không thôi

Bước vô hành tinh F837 thành công,tôi mới nhận ra

1 điều

Tôi...đã vào nhầm thời gian,linh hồn Ciel chắc chắn

sẽ tái sinh ở đây,nhưng thời gian sẽ là vào hàng

nghìn năm nữa

Hành tinh này có ma tố,có rồng và nhiều sinh vật

khác

Để xả cơn tức của mình,tôi,Riko và Ginko đã đi tàn

sát hầu như gần hết tất cả loài rồng trên hành tinh

này

Những sinh vật bé nhỏ tuyệt vọng mà cố vùng vẫy để

thoát khỏi việc thảm sát này

May rằng tôi đã lập kết giới để bảo vệ lõi và xung

quanh hành tinh này,không thì tất cả mọi thứ lại trở

về ban đầu rồi

Không gian giờ đây chỉ còn lại tiếng gào thét của

sâu bọ

Tôi chỉ muốn tận hưởng âm thanh này mãi khi linh

hồn Ciel chưa tái sinh

Âm thanh này nghe kĩ thì rất hay,tắm trong biển

máu và đầy rẫy tiếng chết chóc

Giết chết gần như là toàn bộ loài rồng trên hành tinh

này xong thì tôi,Riko,Ginko và Daniel đã tìm 1 nơi

để sống ẩn dật,chờ đợi ngày linh hồn Ciel tái sinh

________

Góc nhìn của Dairo

Tôi đã được Rimuru-sama cho phép đi theo

Daniel-sama để nói chuyện với nhau

Đi theo đến tận trong phòng,Daniel-sama đã đóng

cánh cửa lại

"Ngươi vô đây làm gì,Dairo?" Daniel

"Xin thất lễ,thần đến đây để nói về chuyện của

Alaina-sama thưa Daniel-sama" Dairo

Tôi vừa nhắc đến Alaina-sama thì đã bị Daniel-sama

bóp cổ và đập thẳng vào tường 1 cú mạnh

Tôi biết chứ,biết rõ là đằng khác,về việc không muốn

nhắc lại người bạn đã chết của ngài ấy

Nhưng nếu không nhắc lại,Daniel-sama sẽ luôn nghĩ

là do ngài ấy mà Alaina-sama mới chết

"Ngươi chán sống rồi sao Dairo" Daniel

"Tôi chỉ muốn nói là Alaina-sama chết không phải

do lỗi của ngài thôi" Dairo

Tôi nói thẳng vào mặt của Daniel-sama,mắt đối mắt

với nhau

Daniel-sama đã bớt tức giận và thả tôi xuống

Ngài ngồi vào giường,tay ôm lấy mặt mà rơi lệ

"Thế thì vì ai mà cô ấy phải chết chứ,nếu không phải

do ta đưa cái kĩ năng đó thì tên khốn đó..." Daniel

"Ngài ấy vẫn chưa chết thưa Daniel-sama" Dairo

Nói đến đây,Daniel-sama đã ngẩng mặt lên hết sức

hoang mang với lời tôi nói

"Đừng có cho ta thêm hi vọng nữa Dairo" Daniel

"Tôi không có cho ngài thêm hi vọng Daniel-sama,

đây hoàn toàn là sự thật" Dairo

Ánh mắt của Daniel-sama đã dao động trong chốc

lát

"Nếu là thật...thì cô ấy đang ở đâu" Daniel

"Alaina-sama đang ở..." Dairo

_______

1749 từ

_______

Danh sách chương: