Chương 5: 101 điều kì lạ trên cuộc đời (3)


"....."

Không khí im lặng bao trùm hai chúng tôi, tôi giựt lông mày, cố lờ đi những từ ngữ thốt ra từ cái mồm bôi đầy son dưỡng ấy.

Không nhận được đáp án từ tôi, anh ta cũng không mất kiên nhẫn, ngả người về phía sau và ngâm nga giai điệu nào đó.

Ánh đèn đường và xe cộ chớp nhoáng giữa lòng thành phố náo động, từng tốp người đi bộ chầm chậm qua đường. Sắc xanh chuyển màu nhường sang đỏ, tiếng bóp còi inh ỏi vang lên cũng thật bình thường trong không khí ồn ào này.

Tiếng hít thở của anh ta nhẹ như không có, nó chậm rãi và thoải mái, cuối cùng thì tắt hẳn đi.

Tôi lúc này mới nâng tầm mắt nhìn chỗ ngồi bên cạnh mình.

Ghế ngồi lạnh lẽo như chưa từng có ai.

Tựa như một cơn gió, người đàn ông đó thoáng qua bên người tôi rồi nhanh chóng lướt đi, thứ duy nhất đọng lại trong kí ức của tôi về anh ta cũng chỉ có vài chữ đặc biệt.

Gojo Satoru

Lục nhãn

Và vô hạ hạn

.....

Đối với tôi mà nói thì thế giới này chẳng khác gì một mớ hỗn độn tệ hại, tôi chẳng thể tìm cho mình bất cứ niềm vui nào, không có ước mơ cũng không có hi vọng. Tôi chết cũng không sao, gia đình tôi mất cũng chẳng hề gì.

Có lẽ tôi sinh ra là con người máu lạnh, bởi tôi cũng không cần thứ tình cảm ấm áp ấy để làm gì.

Nhưng tôi vẫn luôn mỉm cười với mong muốn tìm chút niềm vui, dù chỉ là một chút thôi cũng được. Đôi khi tôi rất tiêu cực, trong đầu luôn quẩn quanh vài suy nghĩ tang thương, cứ mỗi lần như thế, tôi lại ngồi trước gương, nhìn chăm chăm vào bản thân mình trong đó.

Cảm giác như đau thương được trút đi hết sạch cũng là lúc cơ thể tôi thêm nặng nề.

Tôi bị ám

Tôi bị "nó" đeo bám.

Thứ gì đó còn đáng sợ hơn người đàn ông đang đang muốn kéo tôi xuống địa ngục.

"Reng reng"

Tiếng chuông điện thoại ầm ầm vang lên, khiến tôi hoàn hồn từ chiếc gương đồng trước mặt.

"Umei, em trễ hẹn rồi kìa"

Ai đó bảo với tôi.

"Ồ vâng ạ"

Tôi lơ đễnh đáp hai tiếng, lại như mất hồn soi người trước gương đồng đối diện giường ngủ.

Vải tơ lụa đỏ quấn quanh thành gương được treo những chiếc chuông cầu siêu nho nhỏ, mềm mại rũ xuống góc bàn, màu đỏ chiếm cứ hoàn toàn đôi đồng tử màu chàm của tôi, phản chiếu hình ảnh cô gái mặc đồng phục thủy thủ đen với thắt nơ đỏ như máu.

Mái tóc đen dài buộc xõa đến tận eo, cô gái xinh đẹp trong gương, cũng chính là tôi nhoẻn miệng cười.

Tôi đang hẹn hò cơ đấy.

......

Chàng trai đối diện tôi đây trông thật điển trai biết bao, từ cách ăn mặc đến sự khéo léo lịch sự, cả nụ cười tỏa nắng ấy đều khiến trái tim thiếu nữ của tôi nhảy loạn xạ.

Anh ấy cúi người nhìn đồng hồ đeo tay của mình rồi ngượng ngùng nói với tôi.

"Chúng ta còn một chút thời gian, em có muốn uống trà sữa không?"

Ôi chao, anh ta thật sự quá đúng gu tôi, giọng nói thật ngọt ngào.

Tôi theo hướng mà anh chỉ, nhìn tiệm trà sữa đông nghẹt người:

"Muốn ạ"

Có lẽ tôi thật sự đã biết yêu rồi. Người gì đâu mà vừa đẹp trai vừa săn sóc.

Tim gan tôi ấm cả lên, dù tôi đang đứng giữa phố xá vào mùa đông lạnh lẽo.

Anh ấy vẫy tay chào tôi rồi bước chân sang đường khi đèn xanh vừa điểm.

Ầm!!!

Màng nhĩ và đôi mắt cùng lúc nhìn thấy hai cảnh tượng hãi hùng.

Ý cười trên môi tôi còn chưa kịp tắt thì máu tươi đã bắn đầy mặt và bộ đồng phục đen huyền.

Thân thể anh ấy bị xe tải cán nát nhừ, tròng mắt mở to như muốn rớt ra ngoài.

Hiện trường thỉnh thoảng vang lên tiếng hét thất thanh, còi xe cấp cứu mãi không đến, người xem tụ lại càng ngày càng nhiều, người ta bắt đầu sơ cứu cho "thi thể" đã nát bấy của anh ấy.

Riêng tôi vẫn chôn chân tại chỗ, tôi sợ lắm chứ, đến nổi không thể thốt ra bất cứ âm thanh gì.

Bởi hắn đang thầm thì với tôi ngọt ngào như đôi tình nhân yêu nhau thắm thiết.

Cổ tôi như được ai đó vuốt ve, hắn ta nói bằng chất giọng của cõi âm, làm tai tôi dần rỉ máu.

Tay chân lạnh toát của tôi được hắn bao bọc, hắn vuốt ve động mạch nơi cổ tay.

"Em giỏi thì chạy đi?"

Vâng, có cho 10 lá gan tôi cũng không dám chạy.

Tôi thề

......

Tôi nhảy chân sáo trong khuôn viên trường tĩnh lặng, âm thanh đọc sách thỉnh thoảng lại lướt qua khiến tôi ngoái đầu nhìn. Rồi lại nhàm chán thu hồi tầm mắt.

Giữa sân trường là một cây cổ thụ với hốc rễ ăn sâu vào đất, thân cây xấu xí gồ ghề vươn ra nhiều nhánh, mỗi nhánh lại trơ trụi vài chiếc lá khô, dù mùa đông vẫn còn rất xa mới đến.

Gió thổi xào xạt khiến chiếc lá xanh nhạt màu đáp xuống nơi vai tôi, tôi cố vươn tay bắt lấy nó, nhưng lại rụt về. Chiếc lá rơi xuống một vòng cung tuyệt đẹp, bị tôi dẫm nát phát ra âm thanh răn rắc kì lạ.

Mọi thứ đột nhiên trở nên thật tĩnh lặng.

Bầu trời trong veo biến mất không tung tích, thay vào đó là sắc chàm đen ảm đạm, đám mây ngừng trôi, gió dừng thổi, để lại mình tôi và cây cổ thụ mặt đối mặt.

Reng reng.

Tiếng còi xe đạp ngân vang 2 tiếng, tôi hoàn hồn đảo mắt khỏi thân cây. Quay đầu nhìn, một cô nữ sinh đạp xe đứng sau tôi, cô ấy mỉm cười thật khẽ rồi nói gì đó.

Tôi gật đầu và cảm ơn, tiện thể lấy luôn chiếc xe đạp hường phấn cô bạn thân để quên ở trường.

Vừa dắt xe vừa tiến tới hàng ghế dài bên dưới cây cổ thụ, tôi thoáng ngẩn ngơ trước mùi hương tanh nồng quen thuộc và giật bắn người.

Mạch não lộn xộn chẳng thể nào giúp tôi sắp xếp lại mớ kí ức hỗn độn, cau mày nhìn thoáng qua bóng cây in hằn dưới nền gạch, như có thứ gì đó muốn xé toẹt vươn lên, cắn nuốt tôi.

Gió lại thổi, nhưng bây giờ mùi của máu đã vơi đi, thay vào đó là mùi xác chết phân hủy, trộn lẫn cùng hương hoa nhài khiến tôi buồn nôn vô cùng.

Cảm xúc lại ngổn ngang một lần nữa, tôi nhắm mắt lại, cố thả lỏng cơ thể căng cứng.

Rồi một bàn tay khẽ khàng đặt lên bả vai tôi, như cách chị ấy đã từng, giọng nam lạnh lẽo và trầm thấp đến lạ, như thứ đàn violin đã cũ kẽo kẹt kéo lên, vô cùng chói tai. Nó như xé nát màng nhĩ, chui vào lỗ tai tôi từng con côn trùng gớm ghiếc.

"Em có sợ không?"

Em sợ chứ, sợ muốn tè ra quần luôn rồi.

Bên cạnh tôi lúc này là người đàn ông ấy, hắn ăn mặc hệt như lúc đó, chỉ thêm chiếc mũ lưỡi trai hình đầu lâu kì lạ.

Ngũ quan anh tuấn thoáng vặn vẹo, hắn siết lấy bả vai tôi.

"Tại sao em lại sợ?"

Anh hù tôi dai thế mà còn hỏi vì sao tôi sợ ư?

Điên vừa thôi.

Tôi cố rặn ra một nụ cười he he, miễn cưỡng đứng lên, vờ như không nghe thấy hắn đang nói gì.

Mãi đến khi tôi trèo lên con xe màu hường cũ kỹ rồi đạp đi, mọi thứ mới dần thay đổi.

Gió, đất và cát tràn ngập trong khoang miệng, hai tay tôi bị thứ gì đó thô ráp và sần sùi trói lại, chân bị chôn xuống đất.

Cảm giác thiếu oxi trầm trọng, phải mất 1 giây để tôi nhận ra điều này.

Hắn đang đang định chôn sống tôi!!!

.....

Danh sách chương: