Chương 4: 101 điều kì lạ trên cuộc đời (2)

Trước kia tôi không hề tin vào những chuyện ma quỷ, nhưng qua những chuyện gần đây, tôi không thể không nghĩ mọi chuyện theo hướng linh dị được.

Chuyện này nên kể ra như thế nào nhỉ? Haiz, nên kể ngay từ đầu thôi. Lúc mới đầu, tôi luôn có cảm giác có người đang theo dõi tôi, nhưng cảm giác ấy lại không quá mãnh liệt, dù giác quan thứ 6 liên tục mách bảo là có điềm không hay, nhưng tôi hiếm khi chú tâm quá vào một chuyện nào đó, huống chi những hiện tượng này còn không quá rõ ràng, cũng chưa từng xuất hiện trước mắt tôi.

Tôi cũng từng bất ngờ quay đầu lại, nhưng xung quanh cũng chỉ toàn là người đi đường vội vã, không hề có người đàn ông thô tục như tôi tưởng tượng nên hiển nhiên, chuyện đó bị tôi vứt ra sau đầu.

Nhưng những chuyện sau đó lại không thể giải thích được, có một hôm tôi vội vã đi học vì dậy muộn, nên quên mang theo thẻ học sinh, nhưng khi đứng trước cổng trường. Chiếc thẻ đáng lẽ tôi đã để quên lại nằm im ắng trong cặp, lúc đó tôi cảm giác hơi sợ, nhưng lại tự trấn an mình. Có lẽ do tôi đem mà nhớ nhầm, thế thôi, mặc dù chuyện này đã xảy ra đến 4 5 lần.

Tôi vẫn rất bình tĩnh, nên ngủ thì ngủ, nên ăn thì ăn. Không hề có cảm xúc sợ hãi hay bất an gì.

Rồi một hôm đi biểu diễn văn nghệ ở trường. Tôi trình diễn một ca khúc không thể nào dở tệ hơn, giọng hát như thảm họa của tôi khiến cả khán phòng im phăng phắt, cô MC há hốc mồm liên tục, cố rặn ra vài từ ngữ khen tôi để nhanh chóng qua màn.

Nhưng thật kì lạ, tôi rõ ràng đã nghe được tiếng vỗ tay từ phía sau, dù tôi đang độc diễn. Tôi đứng lên từ chiếc ghế giữa sân khấu, mồ hôi chảy dọc theo sống lưng, chiếc áo trễ vai mặc giữa mùa xuân khiến tôi ớn lạnh.

Quay đầu về phía sau, và chẳng có ai ở đó cả.

Tấm màn đỏ thấm cẩn thận khép lại, đung đưa vài nhịp rồi dừng hẳn, tôi trông thấy-

Một bó hoa nhài đọng sương mai....

.....

Tôi sợ thật rồi, lần này không đùa được đâu.

Dù tôi đã sống qua cuộc đời của rất nhiều người, ở trong mơ của họ, tùy ý hành động theo ý mình. Nhưng dù tôi có ngông cuồng hay từng trải nhường nào mà gặp phải mấy tình huống như vậy cũng phải sợ.

Tôi đã thử liên lạc với vài thầy trừ tà để giải quyết tình trạng hiện tại, nhưng kết cục lại chẳng mấy khấm khá. Họ không thể giúp gì cho tôi, bất kể là dán bùa, yểm thuật, trận pháp, thanh tẩy, vv.. và tệ hơn nữa là họ đều chết bất đắc kì tử một hai tháng sau đó.

Tôi đành phải cắn răng, đi đến văn phòng tư của một bác sĩ tâm lí, trình bày tình trạng và rắc rối của mình.

Ông ta nghe xong thì nói tôi có vấn đề về tâm thần

Nói thẳng ra là bị điên...

Được rồi, nếu tôi bị điên tôi cũng rất sẵn lòng chữa trị, nhưng bác sĩ à, người bệnh tâm thần đều sẽ thấy được bóng đen sau lưng ông sao?

Tôi hỏi ông ấy như thế, vị bác sĩ ấy im lặng kê thêm đơn cho tôi. Vẻ mặt trầm trọng của ông ấy hiện lên nét đau đớn khổ sở, rồi máu tươi thấm ướt trán.

Chiếc đèn tường rơi xuống đầu ông, vị bác sĩ thân yêu của tôi

Chết ngay tại chỗ.

Cảnh tượng quá mức kinh khủng khiến tôi không thể thốt nổi 1 câu nói hoàn chỉnh.

Trong đầu tôi lúc đó hiện lên dòng suy nghĩ, tôi tiêu thật rồi.

....

Những ngày sau đó, tôi vẫn tiếp tục đi học và thực hiện những công việc hằng ngày, gần như là bỏ cuộc với hiện tượng khó hiểu kì quặc đó.

Ít nhất nó không làm tổn thương đến tôi.

Chỉ là ánh mắt của nó ngày càng lộ liễu, như muốn ăn tươi nuốt sống. Cho đến một hôm khi tôi đang ngủ, nó đã vươn bàn tay của mình ra và vuốt ve bên má tôi, thì thầm điều gì đó.

Cánh tay trái ngược với dòng suy nghĩ của tôi, nó không máu me xương trắng, chỉ đơn giản là bàn tay của một người đàn ông đang độ tuổi trưởng thành, trắng muốt và lạnh lẽo.

Cái vuốt ve ấy làm tôi thoáng bối rối, nó dịu dàng vô cùng, như muốn hòa tan tôi vào những bông hoa tuyết mùa đông.

Tôi, tôi bị duyên âm à?

Đừng đùa chứ?

Vô thức lấy tay sờ một bên mặt, tôi cau mày khi nhớ khoảnh khắc bắt nguồn cho những sự việc kì lạ đó.

Người đàn ông trên xe buýt ấy, chỉ có anh ta là khả nghi nhất. Đáng lẽ tôi nên chú ý đến làn da trắng bệch và đôi môi thiếu huyết sắc đó chứ không phải nét đẹp trai ngời ngời khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Đấy, tôi lại thế nữa rồi.

Mái tóc đen dài gần tới eo được tôi buộc thành bím, trên đầu đeo băng đô cột nơ đỏ nhẹ. Rất là nữ tính xinh đẹp, tôi rất hài lòng về bản thân, nhưng đó không phải lí do để tôi bị thứ sinh vật đó đeo bám.

Con đường về nhà của tôi lúc nào cũng đông tấp nập, hôm nay cũng không ngoại lệ, nhưng mùi hương của máu lại quanh quẩn bên chóp mũi.

Không quan như lắng đọng khi tôi bước qua người đàn ông đang đứng cạnh đèn giao thông.

"Cô không nên ở đây"

Anh ta nói với tôi, gã đàn ông với cái đầu trắng toát chỉa lên trời, phá tan trọng lực của trái đất.

Tôi chớp đôi mắt khô khốc của mình nhìn về người đàn ông, im lặng.

Xe buýt chầm chậm tiến lại gần, tôi quay đầu bước thẳng lên xe. Với vẻ ngoài kì dị như thế, bảo tôi đáp lời làm sao được?

Anh ta cúi đầu bước vào xe, rồi tự nhiên ngồi bên cạnh tôi. Đổi một câu hỏi khác.

"Nè nè, tôi đang nói chuyện với cô đấy"

Tôi gật gù trả lời: "Tôi biết"

Chất giọng lại càng ngả ngớn, trọng lượng cơ thể anh nặng nề nghiêng về phía tôi, thanh niên có cái đầu trắng dã cất tiếng.

"Tôi thấy ấn đường cô biến đen, sắp tới đây chắc chắn sẽ gặp họa sát thân đó"

Tôi "...."

Có vẻ anh ta rất hài lòng về trò đùa của mình, nói xong thì ôm bụng cười ha ha. Cười đến chảy cả nước mắt khiến bản thân phải lấy bịt mắt ra để lau lau chùi chùi.

Tôi không hề tò mò gương mặt đó trong sẽ ra sao, mặc dù tôi có cảm giác là nó sẽ rất đẹp.

"Tôi cứu cô nhé?"

Thể xác và tinh thần tôi rệu rã sau tháng ngày bị nó đeo bám, môi tôi khẽ mím khi nghe được câu hỏi, nhưng lời đến bên môi lại chuyển thành câu hỏi kì quặc, khiến bầu không khí thêm lạ lùng.

"Anh là thầy cúng à?"

Gojo Satoru "...."

Tiếng cười mất nết không kiêng nể ai vang vọng khắp xe buýt, anh ta gập bụng ôm cửa sổ, xuyên qua bịt mắt nhìn gương mặt chán chường ấy.

"Là chú thuật sư, thưa quý cô"

......

Lần đầu tiên gặp Yuuta năm hai, trong đầu tôi chỉ có bốn chữ: thần hồn điên đảo.

Vâng, nhìn chiếc nhan sắc này đi, muốn sủa gâu gâu ẳng ẳng khẹc khẹc meo meo hú hú liền.









Danh sách chương: