Chương 12


Nhiệm vụ lần này tương đối đơn giản, chỉ là tốn nhiều thời gian, vì nguyền hồn ở đây thường xuất hiện ban đêm, số lượng lại nhiều nên chúng tôi phải ở trọ.

Ngọn núi này rất vắng vẻ, mặc dù thiên nhiên và cảnh sắc rất tuyệt nhưng nằm ở vùng hẻo lánh, khó qua lại nên vẫn chưa được đầu tư xây dựng làm khu du lịch nhiều lắm. Địa hình trắc trở là một trong những khó khăn của nơi này.

Tôi xoa cổ chân đau nhứt, đôi mắt đảo quanh khắp căn nhà một lượt.

Đằng xa, Yuuta đang cúi đầu hoàn thành thủ tục đăng kí cho cả hai, vì vẫn chưa thành niên nên người đứng ra bảo lãnh thuê phòng luôn là Gojo Satoru, tấm ảnh thẻ siêu điển trai của anh ta được cậu cất lại vào trong túi. Cậu đến chỗ tôi đang ngồi, cúi người xách balo: "Phòng của cậu và tôi sát nhau, nếu có chuyện gì xảy ra..."

Cậu ngập ngừng: "Cậu có thể chạy sang phòng tôi".

Tôi qua loa gật đầu, tiện tay vuốt những lọn tóc không ngăn nắp của cậu. Yuuta hình như cũng đã quen, cậu cúi thấp đầu để tôi không phải kiễng chân. Cậu nhỏ giọng hỏi: "Nguyền hồn ở đây có gì khác so với Tokyo không Fujiwara?".

Câu hỏi của cậu làm tôi nhận ra Okkotsu cũng chỉ là một chú thuật sư mới tập tành vào nghề, dù mang danh đặc cấp nhưng cậu trai vẫn còn rất nhiều điều phải học hỏi. Đối với một người gần như đã tiếp xúc với nguyền hồn từ lúc chào đời, tôi rất vui vẻ đáp lời cậu ta:

"Chúng khá hiền lành, nhưng số lượng đông"

Cậu gãi đầu: "Lạ nhỉ? Ở vùng núi héo lánh này số lượng người rất ít cơ mà".

Tôi nhún vai, cười đùa: "Chúng cạnh tranh địa bàn không được nên mới về đây chăng?".

Yuuta bật cười, nụ cười rạng rỡ làm gương mặt cậu thoạt nhìn có sức sống hơn nhiều:

"Fujiwara, cảm ơn cậu đã nói chuyện với tôi"

Cậu sờ chóp mũi, khóe mắt còn vẫn còn vươn ý cười:

"Thật ra lúc mới đến đây tôi có hơi căng thẳng"

Tôi hơi ngờ ngợ, ra đó là lí do cậu bất cẩn trượt chân. Không nhịn được an ủi cậu ta, Yuuta làm tôi không ngừng nhớ đến chú cún con trước kia của mình:

"Có sao đâu, bạn bè cả mà"

Yuuta siết chặt bao kiếm, đôi mắt cắm xuống mặt đất, khiến vài sợi tóc đen rủ xuống vầng trán:

"Đây là lần đầu tiên tôi làm nhiệm vụ qua đêm thế này, Inumaki- kun lại phải làm nhiệm vụ một mình, may mà có cậu đi chung"

"Tôi á hả? Tôi yếu lắm có giúp được gì cho cậu đâu"

Tôi chỉ mũi mình, nói bằng giọng thản nhiên:

"Hơn nữa đặc cấp của cậu có chuyện gì sao? Cô ấy không ngừng tỏa ra sát khí về phía tôi"

Yuuta sửng sốt đến giật bắn người, đôi mắt tươi sáng tối hẳn lại, cậu cúi đầu xin lỗi tôi, rồi qua phắt người lại.

Rikka với hình dạng một bóng đen lờ mờ dưới ánh đèn, bao trọn lấy cả người cậu, đến cả âm thanh cô phát ra cũng rất rợn người. Yuuta hốc mắt đỏ lên, luống cuống tay chân, cậu nhỏ giọng trấn an cô, cũng là trấn an bản thân mình:

"Không sao không sao, không có chuyện gì đâu, Rikka mau trở về đi nhé? Tớ xin cậu đấy, tớ vẫn đang an toàn mà...."

Mắt thấy nguyền hồn đặc cấp sau cậu ta vẫn không có ý định thoái lui, tôi chần chừ lùi một bước, đề phòng nếu cô ấy điên lên thì tôi vẫn không nằm trong phạm vi tấn công. Trông Yuuta tội thật, luống cuống đến mức nói lắp cả rồi:

"Tôi về phòng đây"

Quay đầu bước đi với đống suy nghĩ ngổn ngang, ngọc phiến trong tay đung đưa theo từng bước chân của tôi, chuông cầu siêu gắn treo trên quạt thanh thúy vang lên liên hồi. Qua lớp cửa sổ đóng chặt, tiếng ve ngâm nga kêu báo hiệu cho thời kì chuyển mùa đang đến, không khí còn vươn chút ẩm ướt sau cơn mưa rào. Tôi dẫm lên sàn gỗ tối màu, xuyên qua hành lang trống trải trở về căn phòng nhỏ cuối cùng. Ánh đèn hiu hắt đổ lên người, chiếc bóng dưới chân tôi như đang im lặng nhảy múa. Nhà trò quanh năm bốn mùa đều vô cùng vắng vẻ, vậy nên chất lượng không tốt lắm, cửa phòng của tôi cũng làm bằng gỗ, lúc mở phát ra âm thanh kẽo kẹt rất chói tai. Ngọc phiến trong tay "phịch" một tiếng gấp lại, tôi vươn một chân bước vào phòng, định bụng quan sát cấu trúc và vật dụng một chút, nhưng đột nhiên một lực kéo kéo cả cơ thể tôi về phía sau, mái tóc tôi tạo nên một vòng cung đẹp mắt trong không khí, tôi hối hận rồi, biết vậy đã lót sẵn một tấm thảm mềm trước cửa, nếu thế thì ít nhất té ngã cũng sẽ không quá đau.

"Bịch"

Thanh âm không lớn không nhỏ vang vọng khắp hành lang tịch mịch, đau đớn không cảm nhận được. Tôi ngả người về sau, hơi nóng phả vào gáy.

"Yuuta?!"

Tôi bất ngờ đến mức gọi thẳng tên cậu, ôi chúa ơi, làm ai giải đáp giúp tôi câu hỏi vì sao cậu ta lại ở đây không? Còn Rikka thì thế nào rồi? Không phải cậu ta chạy đến đây trước khi làm lạnh cái đầu của cô ấy đó chứ.

Tôi quay đầu nhìn liền bắt gặp đôi mắt u ám của cậu, nhìn thấy tôi trong con ngươi sắc xanh hiện lên một tia mềm mại, rồi sắc mặt Yuuta trở nên nhu hòa hơn. Cậu lầm bầm, hai cánh tay vòng trước người tôi, kéo tôi dựa cả vào cậu:

"Cậu đi đâu thế? Sao không nói với tôi tiếng nào?"

"Quay đầu một cái liền không thấy cậu, thật đáng sợ"

Tôi dựa lưng vào lồng ngực đang phập phồng của cậu, Yuuta xuất hiện mà tôi không cảm nhận được chút chú lực nào sao? Tôi áp xuống nghi hoặc trong lòng, nói:

"Buông tôi ra đi"

Cậu không trả lời, đột nhiên nói: "Thêm một lần nữa nhé?"

Yuuta thở dốc, má cậu áp vào tóc tôi, giọng điệu dụ dỗ: "Một lần nữa đi"

Tôi có chút trì độn: "Gì cơ?".

"Gọi Yuuta ấy"

Lại nữa rồi, tôi hết nói nổi cậu ấy, tên này thật sự rất cố chấp với chuyện xưng hô. Tôi đã từng mặc định rằng sẽ chỉ gọi tên một người khác giới khi đã là người yêu với nhau, lúc tôi nói ra điều này Maki đã cười một tiếng khinh bỉ, còn Yuuta thì tròn mắt, kể từ đó cứ có cơ hội là tên này lại rủ rê tôi gọi tên cậu, đổi lại cậu cũng sẽ gọi tên tôi. Tôi nhẹ nhàng từ chối, nói là cậu ta có thể gọi tên tôi nhưng tôi vẫn sẽ gọi cậu bằng họ, bỏ kính ngữ đi. Cậu ta trông có vẻ buồn bã, lủi thủi đi về, ai ngờ gần đây lại chứng nào tật đó, hỏi tôi mãi thôi.

"Umei, Umei, Umei"

Tên tôi thốt ra từ đôi môi Yuuta mang theo âm điệu quyến luyến cùng cực, cậu ôm tôi hỏi đi hỏi lại, thỉnh thoảng lại đỏ mặt.

"...Yuuta...này..."

Cậu mỉm cười: "Sao thế?"

"Có nguyền hồn sau cửa kính"

"..."

Bao kiếm của cậu hung hăng vứt sang một bên, cậu chậm rãi buông tôi ra, đứng lên, chắc là ảo giác của tôi, nhưng hình như cậu ta có hơi tức giận.

...

Nếu mọi người thích kiểu nhẹ nhàng chậm rãi thì đọc thử fic này đi ạ, nữ chính là chú ngôn sư, Gojo Satoru sẽ hắc hóa, nội dung cũng có chút thay đổi.

uchihahahaha13127

https://www.wattpad.com/story/309644673

Danh sách chương: