Chương 11


Đứng trước mặt, Toge nhìn tôi một cách rất bình tĩnh, nhưng mồ hôi lạnh tuôn ra trên trán cậu đã bán đứng điều đó. Cổ áo che mất hai phần ba gương mặt cậu khiến tôi không thể nhìn thấy bất cứ biểu tình nào, nhưng đôi mắt màu tím thỉnh thoảng lại đảo ngang qua tôi. Gojo Satoru gợi đòn cười hề hề, từ phía sau nắm lấy bả vai tôi, trấn an Toge: "Đừng sợ, cứ đánh đi, dù sao thì Umei cũng không yếu đến mức trúng vài chiêu đã ngoẻo".

Chưa chắc đâu, thưa thầy. Tôi lí nhí nói, rõ ràng anh ta đã nghe nhưng vẫn trực tiếp giả điếc: "Còn có cả Panda và Maki ở đây mà, Toge dũng cảm lên, thầy tin tưởng ở em".

Nói xong thì anh ta rời đi dưới ánh mắt hoang mang của Toge, hiếm lắm tôi mới thấy anh chàng luống cuống đến vậy. Nhìn ra sự hoài nghi của tôi, Panda từ từ tiến lại gần: "Do Toge tốt bụng quá mà thôi, nếu lỡ làm cậu bị đau thì cậu ấy hối hận chết mất".

Tôi có chút cạn lời: "Nếu tôi đã chọn trở thành một một chú thuật sư thì sớm muộn gì cũng phải bị thương mà".

Panda cũng tỏ vẻ cực kì khó hiểu: "Cậu nói đúng, nhưng từ cái lần Satoru ôm cậu thương tích đầy mình về thì hình như không còn ai có ý nghĩ vậy đâu".

"Là sao?"

"Ý là...ừm, kiểu như khiến cậu bị thương là một tội lỗi ấy. Hôm ấy tỉnh dậy Toge còn mém khóc nữa cơ, cậu lúc đó kinh khủng thật sự. Đến cả người có trái tim cứng rắn như Maki cũng phải suýt xoa"

"...vậy đó là lí do mấy cậu không đồng ý đấu tập với tôi hả?"

Panda, Toge gật gật đầu. Ánh mắt của vị chú ngôn sư đang rất vô tội, cậu nhìn tôi đầy hối lỗi, giống như chuyện lần trước vẫn ám ảnh cậu rất nhiều. Tôi thở dài, bày ra tư thế chiến đấu: "Thôi thì tùy cậu, đấu nhanh trước khi lão kia về".

Toge chần chừ gật đầu, sau đó cậu nhanh chóng vụt về phía tôi. Dáng vẻ này thật sự là muốn nhanh kết thúc buổi tập. Cổ tay tôi vì dùng sức mà hiện lên đường gân xanh nhàn nhạt, chói lọi dưới ánh mặt trời. Đầu nghiêng sang một bên, tôi cúi thấp người, gạt chân cậu ấy.

...

Trận đấu kết thúc nhanh hơn dự định của tôi, đến lúc nhận ra thì tôi đã ngã quỵ xuống sân cỏ, không phải vì bị Toge đánh trúng mà là vì tôi quá mệt. Thể lực như cơn sóng ào ào trút đi, tôi đổ mồ hôi đầm đìa, hô hấp cực nhọc. Bên tai là giọng nói của Panda, sau đó một chiếc khăn lạnh đắp lên trán tôi, trong miệng được nhét vào viên kẹo dâu ngọt lịm.

"Hộc hộc, cậu, cậu...không sao chứ?!"

Yuuta vừa kết thúc trong trận đấu với Maki là chạy sang chỗ tôi, mái tóc rối xù dính rất nhiều sợi cỏ, áo thun đen nhăn nhúm khó coi. Yuuta thổi phù phù lên vết thương trong lòng bàn tay tôi, hỏi Panda: "Mấy chai nước ban nãy ở đâu rồi?".

"Toge đang đi lấy"

Maki vắt ngang thanh đao của mình đi tới, cô cúi xuống nhìn tôi, ánh mắt nghiền ngẫm: "Cậu còn yếu hơn cả Yuuta".

"...xin lỗi, tôi sẽ cố gắng"

Cô xùy một tiếng khinh miệt, ngồi bệt xuống bên cạnh tôi, đột nhiên lên tiếng hỏi: "Này Yuuta, sao cậu không dùng chú lực để cường hóa cơ thể?".

Yuuta bị điểm tên ngạc nhiên nhìn sang, cậu giật mình: "C- còn có thể sao?"

Maki hình như bị chọc giận, cô dùng cán đao gõ mạnh lên đầu cậu, trừng mắt: "Đương nhiên có thể, Gojo- sensei đã từng nói trong giờ học rồi".

Yuuta ngượng ngùng cười cười: "Tôi tiếp thu kiến thức không được tốt lắm".

"Nói thẳng ra là đần-"

"Thôi thôi, Maki, trời đủ nóng rồi cẩn thận bốc cháy đấy"

Tôi gượng người ngồi dậy, nhìn Toge đang xách theo chai nước chạy về phía này. Yuuta nhỏ giọng hỏi tôi: "Cậu thì sao?".

Mất một lúc lâu tôi mới nhận ra cậu đang hỏi điều gì. Thật ra thì với những người có nhiều chú lực như tôi và Yuuta thì cách đó rất hiệu quả, nhưng chú lực của Yata vẫn chưa hòa hợp với cơ thể tôi lắm, nên vẫn là tập trung bồi bổ cơ thể tốt hơn: "Dòng chảy chú lực của tôi không đều, rất khó để kiểm soát. Hơn nữa tôi còn yếu hơn cả cậu, không thể đi đường tắt đâu".

"Vậy sao.."

"Shake"

Tôi vươn tay uống chai nước Toge mở sẵn, đều chỉnh hơi thở vào trạng thái tốt nhất. Mắt sáng bừng bừng nhìn Maki. Cô ấy dường như nhận ra ý muốn của tôi, sửng sờ một chút liền nhếch mép, nụ cười soái khí này dưới cái nắng nóng làm đầu tôi có chút lâng lâng, gò má chậm rãi ửng đỏ.

Maki nâng tay vuốt tóc mái ra sau trán, nhìn thoáng qua tôi, giọng mang theo một tia bỡn cợt:

"Đi, tôi dạy cậu cách quật ngã Toge"

"Okaka" Toge lên tiếng kháng nghị.

...

Vết thương của tôi lành hẳn đã là 1 tháng sau, trong một tháng này, tôi vừa nghỉ ngơi vừa trao dồi luyện tập, bổ sung rất nhiều dưỡng chất cần thiết cho cơ thể. Làn da tái nhợt dần chuyển biến tốt hơn, tình trạng tuột huyết áp cũng ít khi xuất hiện. Đáng mừng nhất là trải qua quá trình đấu tập "địa ngục" với Maki, tôi đã dần quen với cách sử dụng chú cụ, có vẻ như tôi có chút năng khiếu ở lĩnh vực này, dù chưa thể sánh ngang với cô bạn cùng lớp.

Tiếng re kêu râm ran hòa cùng ánh nắng gắt gao chiếu xuống từ nền trời xanh ngát, làn gió khẽ lướt ngang qua gò má tôi mang theo hơi ấm nóng rực. Khí trời oi bức khiến tôi nhận ra mùa hè đang đến gần, vậy là đã qua hơn 2 tháng kể từ lúc tôi tỉnh dậy. Nói thật là tôi vẫn chưa thích nghi lắm với sự thay đổi của thời đại, giống như một bà thím già không theo kịp với bọn trẻ thời nay, cảm nghĩ duy nhất của tôi chính là vậy.

Bỏ qua bộ đồng phục màu đen hấp thu nhiệt kinh khủng này, bỏ qua cả mái tóc dài chấm eo, tôi vuốt thẳng cây phiến (quạt giấy) của mình lại, quay đầu mỉm cười với cộng sự trong nhiệm vụ hôm nay: "Rất vui được hợp tác với cậu".

May mắn là Yuuta không cảm thấy những lời nói này quá cứng nhắc, cậu cũng cười đáp trả lại tôi: "Tôi cũng vậy".

Cậu sải dài chân để đi song song với tôi, tôi nghiêng đầu nhìn qua gian hàng vắng vẻ hai bên đường. Sườn núi chênh vênh nên tôi đi rất cẩn thận, không dám đặt mắt ở chỗ nào quá lâu, chỉ chăm chăm dưới chân, thuận miệng nói: "Hiếm lắm chúng ta mới có dịp làm nhiệm vụ chung nhỉ?".

"Ừ..đúng rồi.."

"Cũng không biết tên kia đang nghĩ gì"

Dưới chân Yuuta đột nhiên đạp hụt một cái, lảo đảo ngã về phía tôi. Tôi giật mình, theo quán tính nghiêng người tránh né nhưng chợt nhận ra đây là bạn học của mình mới miễn cưỡng trụ lại chân, dang tay đỡ cậu. Nhưng cho dù Yuuta có ốm yếu, gầy gò cỡ nào thì cậu vẫn cao hơn tôi nửa cái đầu, tôi dùng hết sức lực cuộc đời siết chặt cậu để cả hai không ngã lăn xuống đất.

Cậu cũng ôm lại tôi, tôi thật sự đang nghi ngờ việc Yuuta là một người nghiện skinship, lại nữa rồi, tôi lại dùng những từ kì lạ mà Panda đã dạy tôi. Hối hận cũng đã muộn, như tôi nghĩ, cậu ôm tôi không chịu bỏ, người cậu bắt đầu vả mồ hôi, tay trên eo tôi run rẩy.

Ánh nắng xuyên qua tán lá chiếu xuống hai thân ảnh đang gắn bó với nhau, cảnh tượng nói non hùng vĩ lại tráng lệ, giữa rừng cây mang sắc xanh mơn mởn, đôi thiếu niên thiếu nữ thân mặt ôm nhau, lãng mạn cùng cực.

Đó cá chắc là dòng status đăng kèm với bức ảnh này nếu Gojo Satoru có mặt tại đây.

Ổn định thân thể một hồi tôi mới lay lay người Yuuta đang bất động: "Okkotsu?".

Ngẩng đầu lên từ hõm cổ tôi, sắc mặt cậu có chút đáng sợ, nhưng chưa để tôi nhìn kĩ thì cậu đã thẳng lưng, chỉ là bàn tay đặt trên eo tôi vẫn chưa thả "Cảm ơn cậu".

Tôi lờ mờ thấy được bóng đen lấp ló sau cậu:

"Okkotsu, đi thôi"


Danh sách chương: